Nhớ đã từng nghe đâu đó lời bài hát "thật ra từ đầu tới cuối, chỉ một mình em, một mình em ngốc nghếch, tự cảm động chính mình"...
***
Cô và anh quen nhau một năm, khoảng thời gian chưa đủ dài để hai người hiểu nhau nhưng đủ để chán nhau, à không nói đúng hơn là đủ để anh chán cô! Mới quen nhau một năm thôi mà cô đã cho anh quá nhiều, cô cho anh cả con người cô đúng nghĩa. Tâm hồn, thể xác của cô lúc này đều là của anh, anh cho rằng mọi điều cô làm cho anh lúc này đều là hiển nhiên là nghĩa vụ của cô, còn anh, anh đã cho cô những gì? Lời hứa, tình yêu, vật chất thì cô không cần, tình yêu của anh bây giờ cũng nhạt nhẽo! Ai đó đã nói" hãy nói yêu thôi đừng nói yêu mãi mãi" chẳng lẽ ai cũng chỉ yêu rồi thôi sao, những người muốn lâu bền, muốn mãi mãi như cô phải chịu khổ sao!? Hay cô cũng phải sống như họ, vội yêu rồi vội chán!










